Ngày xưa, có một tiều phu tên là Cuội. Một hôm, Cuội vào rừng đốn củi, anh bắt gặp một hang cọp. Cạnh đó là một cây đa cổ thụ, lá xanh um. Cuội thấy lạ vì dù đã đốn củi lâu năm, anh chưa bao giờ thấy loại cây nào to lớn, đẹp đẽ như thế.
Bỗng, một con cọp mẹ từ hang đi ra, dẫn theo hai con cọp con. Cuội nấp sau gốc cây. Con cọp mẹ lấy lá của cây đa, nhai rồi đắp vào vết thương của hai cọp con. Ngay lập tức, vết thương của hai con cọp con lành lại. Cuội hiểu ra đây là một cây thuốc quý.
Nhân lúc cọp mẹ đi vắng, Cuội đánh liều đến gần và lấy một ít lá đa để mang về. Nhưng khi anh vừa nhổ cây lên, con cọp mẹ đã quay lại. Cuội hoảng sợ, vứt củi mà ôm cây chạy thẳng về nhà. May mắn thay, anh chạy nhanh hơn cọp nên thoát được.
Từ đó, Cuội dùng lá đa để cứu giúp mọi người. Tiếng lành đồn xa, ai bị bệnh tật, thương tích cũng tìm đến Cuội.
Một ngày, Cuội vắng nhà, vợ anh không biết công dụng của cây nên đã vô tình dùng nước bẩn để tưới cho cây. Cây đa bật rễ, bay lên trời. Cuội về đến nơi, thấy cây đa đang bay lên, anh vội vàng bám vào rễ cây. Nhưng cây đa cứ thế bay lên mãi, mang theo Cuội lên đến cung trăng.
Từ đó, Cuội cùng cây đa sống trên cung trăng. Cuội phải ngồi một chỗ, tựa lưng vào gốc cây đa.
Mỗi dịp trăng tròn, chúng ta có thể nhìn thấy hình ảnh một người đàn ông ngồi dưới gốc cây trên mặt trăng. Đó chính là chú Cuội. Câu chuyện này giải thích vì sao hình ảnh chú Cuội ngồi gốc cây đa đã trở thành một biểu tượng quen thuộc trong văn hóa dân gian Việt Nam, đặc biệt là trong dịp Tết Trung thu.